登祝融峰赠星上人

元代 揭傒斯
洞庭南,桂岭北,衡山连延潇湘黑。中有祝融如髻鬟,嵯峨七十二峰间。 祝融不自知,千山万山如回环。回环面面芙蓉里,俨如天仙朝紫皇,千官百辟遥相望。 半夜每瞻东海日,六月常飞满树霜。龙拿凤攫熊虎掷,云生雾灭何时极。 我来正值太平时,况有山僧似畴昔。凭高一览四海空,草间培塿安足雄。 盘盘罗汉台,翕翕炎帝宫。复恐九天上,视我如井中。 朔风日夜相腾蹙,谷老崖坚松柏秃。古来铁瓦尽飘扬,山上至今犹板屋。 山僧劝我歌,我歌徒自伤。天下五岳嵩中央,此山与我俱南疆。 我今三十始一见,北望中原天更长。
dòng tíng nán   guì lǐng běi   héng shān lián yán xiāo xiāng hēi zhōng yǒu zhù róng huán   cuó é shí èr fēng jiān
zhù róng zhī   qiān shān wàn shān huí huán huí huán miàn miàn róng   yǎn tiān xiān cháo huáng   qiān guān bǎi yáo xiāng wàng
bàn měi zhān dōng hǎi   liù yuè cháng fēi mǎn shù shuāng lóng fèng jué xióng zhì   yún shēng miè shí
lái zhèng zhí tài píng shí   kuàng yǒu shān sēng shì chóu píng gāo lǎn hǎi kōng   cǎo jiān péi lǒu ān xióng
pán pán luó hàn tái   yán gōng kǒng jiǔ tiān shàng   shì jǐng zhōng
shuò fēng xiāng téng   lǎo jiān sōng bǎi lái tiě jǐn piāo yáng   shān shàng zhì jīn yóu bǎn
shān sēng quàn   shāng tiān xià yuè sōng zhōng yāng   shān nán jiāng
jīn sān shí shǐ jiàn   běi wàng zhōng yuán tiān gèng zhǎng