登祝融峰用择之韵

宋代 朱熹
今年缘底事,浪走太无端。直以心期远,非贪眼界宽。 云山于此尽,风袂不胜寒。孤鸟知人意,茫茫去不还。
jīn nián yuán shì   làng zǒu tài duān zhí xīn yuǎn   fēi tān yǎn jiè kuān
yún shān jǐn   fēng mèi shèng hán niǎo zhī rén   máng máng hái