登祝融峰

清代 陈恭尹
祝融高不测,云雨及其半。濛濛在太古,乾坤犹未判。 九州有馀览,旭日夜中旦。临睨怀百忧,因高发南叹。
zhù róng gāo   yún bàn méng méng zài tài   qián kūn yóu wèi pàn
jiǔ zhōu yǒu lǎn   zhōng dàn lín huái 怀 bǎi yōu   yīn gāo nán tàn