登祝融峰

唐代 王元
草叠到孤顶,身齐高鸟翔。势疑撞翼轸,翠欲滴潇湘。 云湿幽崖滑,风梳古木香。晴空聊纵目,杳杳极穷荒。
cǎo dié dào dǐng   shēn gāo niǎo xiáng shì zhuàng zhěn   cuì xiāo xiāng
yún shī 湿 yōu huá   fēng shū xiāng qíng kōng liáo zòng   yǎo yǎo qióng huāng