登张安国右司官舍后阁

唐代 王质
东风吹尘暗城郭,一见吴山增眼明。文人笔力转嵩华,坐抚吴山毫发轻。 向来妩媚玉局老,对公谈罢犹纵横。参差万象罗双目,奔走文场供约束。 东家粱肉西丝竹,却与青山作僮仆。
dōng fēng chuī chén àn chéng guō   jiàn shān zēng yǎn míng wén rén zhuǎn sōng huá   zuò shān háo qīng
xiàng lái mèi lǎo   duì gōng tán yóu zòng héng cēn wàn xiàng luó shuāng   bēn zǒu wén chǎng gōng yuē shù
dōng jiā liáng ròu 西 zhú   què qīng shān zuò tóng