登育王望海亭

宋代 楼钥
瘦藤拄破山头云,山蹊尽处开危亭。 平田万顷际大海,海无所际空冥冥。 乾端坤倪悉呈露,飞帆去鸟无遗形。 蓬莱去人似不远,指点水上三山青。 褰裳濡足恐未免,傥有飚驭吾当乘。 是中始觉宇宙大,眼力虽穷了无碍。 云梦八九不足吞,回视尘寰一何隘。 曾闻芥子纳须弥,漫说草庵含法界。 看我振衣千仞冈,笑把豪端捲烟海。
shòu téng zhǔ shān tóu yún   shān jǐn chù kāi wēi tíng  
píng tián wàn qǐng hǎi   hǎi suǒ kōng míng míng  
qián duān kūn chéng   fēi fān niǎo xíng  
péng lái rén shì yuǎn   zhǐ diǎn shuǐ shàng sān shān qīng  
qiān cháng kǒng wèi miǎn   tǎng yǒu biāo dāng chéng  
shì zhōng shǐ jué zhòu   yǎn suī qióng liǎo ài  
yún mèng jiǔ tūn   huí shì chén huán ài  
céng wén jiè   màn shuō cǎo ān hán jiè  
kàn zhèn qiān rèn gāng   xiào háo duān juǎn yān hǎi