登玉山诸峰,偶至悟真寺

唐代 钱起
郭南云水佳,讼简野情发。紫芝每相引,黄绶不能绁。 稍入石门幽,始知灵境绝。冥搜未寸晷,仙径俄九折。 蟠木盖石梁,崩岩露云穴。数峰拔昆仑,秀色与空澈。 玉气交晴虹,桂花留曙月。半岩采珉者,一点如片雪。 真赏无前程,奇观宁暂辍。更闻东林磬,可听不可说。 兴中寻觉化,寂尔诸象灭。
guō nán yún shuǐ jiā   sòng jiǎn qíng zhī měi xiāng yǐn   huáng shòu néng xiè
shāo shí mén yōu   shǐ zhī líng jìng jué míng sōu wèi cùn guǐ   xiān jìng é jiǔ zhé
pán gài shí liáng   bēng yán yún xué shù fēng kūn lún   xiù kōng chè
jiāo qíng hóng   guì huā liú shǔ yuè bàn yán cǎi mín zhě   diǎn piàn xuě
zhēn shǎng qián chéng   guān níng zàn chuò gèng wén dōng lín qìng   tīng shuō
xīng zhōng xún jué huà   ěr zhū xiàng miè