邓御夫秀才为窟室戏题

宋代 晁补之
君不学冯驩弹铗从薛公,贷钱烧券悦市佣。 又不学鲁连约矢射聊城,笑夸田单取美名。 何为空郊独坐一茅屋,深如鱼潜远蛇伏。 荒檐野蔓幽莫瞩,窥户下投如坠谷。 其外桑麻杂蔬菽,白水寒山秀川陆。 秋风萧萧吹苜蓿,晚日牛羊依雁骛。 朱书细字传老子,蠹穴蜗穿无卷轴。 我来不暇问出处,但爱君居伯夷筑。 九月九日秋气凉,芙蓉黄菊天未霜。 登高能赋岂我长,从君此庵时相羊。 不用糟丘讥腐肠,酒酣犹能歌楚狂。 我敬先生不敢量,二三子者亦自强, 洁身乱伦非所望。
jūn xué féng huān dàn jiá cóng xuē gōng   dài qián shāo quàn yuè shì yōng
yòu xué lián yuē shǐ shè liáo chéng   xiào kuā tián dān měi míng
wéi kōng jiāo zuò máo   shēn qián yuǎn shé
huāng yán màn yōu zhǔ   kuī xià tóu zhuì
wài sāng shū shū   bái shuǐ hán shān xiù chuān
qiū fēng xiāo xiāo chuī xu   wǎn niú yáng yàn
zhū shū chuán lǎo zi   xué chuān 穿 juàn zhóu
lái xiá wèn chū chù   dàn ài jūn zhù
jiǔ yuè jiǔ qiū liáng   róng huáng tiān wèi shuāng
dēng gāo néng zhǎng   cóng jūn ān shí xiāng yáng
yòng zāo qiū cháng   jiǔ hān yóu néng chǔ kuáng
jìng xiān sheng gǎn liàng   èr sān zhě qiáng  
jié shēn luàn lún fēi suǒ wàng