登岳次刘希尹韵四首 其三

明代 边贡
玉皇祠畔一凭阑,绝顶风高夏亦寒。北去尘沙通瀚海,西来天地是长安。 青云迥隔三千界,白日平临十八盘。似有飞仙度幽壑,凤笙声袅佩珊珊。
huáng pàn píng lán   jué dǐng fēng gāo xià hán běi chén shā tōng hàn hǎi   lái 西 tiān shì cháng ān    
qīng yún jiǒng sān qiān jiè   bái píng lín shí pán shì yǒu fēi xiān yōu fèng   shēng shēng niǎo pèi shān shān