登元佑阁次韵李左史所和范沪洲诗

宋代 魏了翁
飘风吹面酒无力,万响摇摇不停息。 主宾才然立分鼎,抑抑威仪长不忒。 冰盘时荐樱笋香,乌丝快洒蔷薇墨。 夜深山静天四垂,悠然发我真闻识。
piāo fēng chuī miàn jiǔ   wàn xiǎng yáo yáo tíng  
zhǔ bīn cái rán fēn dǐng   wēi zhǎng  
bīng pán shí jiàn yīng sǔn xiāng   kuài qiáng wēi  
shēn shān jìng tiān chuí   yōu rán zhēn wén shí