登雁山望太常峰有怀所知

明代 王恭
雁山青翠里,遥见太常峰。胜槩无期到,幽人何处逢。 仙源云缥缈,秪苑树蒙茸。兴尽独归去,空林闻暮钟。
yàn shān qīng cuì   yáo jiàn tài cháng fēng shèng gài dào yōu   rén chǔ féng    
xiān yuán yún piāo miǎo   zhī yuàn shù méng róng xìng jìn guī kōng   lín wén zhōng