登扬州栖灵寺塔

唐代 刘长卿
北塔凌空虚,雄观压川泽。亭亭楚云外,千里看不隔。 遥对黄金台,浮辉乱相射。盘梯接元气,半壁栖夜魄。 稍登诸劫尽,若骋排霄翮。向是沧洲人,已为青云客。 雨飞千栱霁,日在万家夕。鸟处高却低,天涯远如迫。 江流入空翠,海峤现微碧。向暮期下来,谁堪复行役。
běi líng kōng   xióng guān chuān tíng tíng chǔ yún wài   qiān kàn
yáo duì huáng jīn tái   huī luàn xiāng shè pán jiē yuán   bàn
shāo dēng zhū jié jǐn   ruò chěng pái xiāo xiàng shì cāng zhōu rén   wèi qīng yún
fēi qiān gǒng   zài wàn jiā niǎo chù gāo què   tiān yuǎn
jiāng liú kōng cuì   hǎi qiáo xiàn wēi xiàng xià lai   shuí kān xíng