登阳云楼诗

南北朝 刘孝绰
吾登阳台上,非梦高唐客。回首望长安,千里怀三益。 顾惟惭入楚,降私等申白。西沮水潦收,昭丘霜露积。 龙门不可见,空慕凌寒柏。
dēng yáng tái shàng   fēi mèng gāo táng huí shǒu wàng cháng ān   qiān huái 怀 sān
wéi cán chǔ   jiàng děng shēn bái 西 shuǐ lǎo shōu   zhāo qiū shuāng
lóng mén jiàn   kōng líng hán bǎi