登仰山一览亭

宋代 王称
久怀名山游,偶宿翠微寺。化城依宝坊,累劫即初地。 心空万籁寂,夜久众壑闭。寥寥水月观,了了独忘寐。 凌晨览孤峰,更在白云际。跻攀兴未已,恍惚身若寄。 危栏倏而倚,旷望海天细。松际乌鸟巢,簪裾落烟翠。 惟时物候肃,千里轶纤翳。神行极空阔,豁尔心目霁。 翩翩鸾鹤影,冉冉芝兰气。浮踪浩天游,蝉蜕隔人世。 顾余眷名蓝,似与夙缘契。因偕缁锡侣,尚觉章甫累。 便当脱尘缨,投情缅灵异。
jiǔ huái 怀 míng shān yóu   ǒu 宿 cuì wēi huà chéng bǎo fāng   lèi jié chū
xīn kōng wàn lài   jiǔ zhòng liáo liáo shuǐ yuè guān   liǎo liǎo wàng mèi
líng chén lǎn fēng   gèng zài bái yún pān xīng wèi   huǎng shēn ruò
wēi lán shū ér   kuàng wàng hǎi tiān sōng niǎo cháo   zān luò yān cuì
wéi shí hòu   qiān xiān shén xíng kōng kuò   huō ěr xīn
piān piān luán yǐng   rǎn rǎn zhī lán zōng hào tiān yóu   chán tuì rén shì
juàn míng lán   shì yuán yīn xié   shàng jué zhāng lèi
biàn 便 dāng tuō chén yīng   tóu qíng miǎn líng