登阳春台

明代 顾璘
楚客歌阳春,和者才数人。调高少知己,绝德难为邻。 荒台满碧草,四顾伤我神。不知当年士,果为何国宾。 慷慨三闾子,离骚风雅陈。明明君臣义,照耀天地新。 斯人虽沉湘,万古仰芳尘。荒哉高唐赋,淫哇何足珍。 与君登高台,瞻望郢城树。龙飞登九天,故宫莽云雾。 日月相蔽亏,江湖各奔注。优游丰沛间,父老日歌舞。 先皇流仁风,桥陵万神护。蛟龙缠穹碑,金字勒长赋。 草木藉华滋,新冬岂寒冱。唯兹盘石崇,乾坤永同固。 徘徊咏丰芑,日暮更延伫。
chǔ yáng chūn   zhě cái shù rén diào gāo shǎo zhī   jué nán wéi lín
huāng tái mǎn cǎo   shāng shén zhī dāng nián shì   guǒ wèi guó bīn
kāng kǎi sān zi   sāo fēng chén míng míng jūn chén   zhào yào 耀 tiān xīn
rén suī chén xiāng   wàn yǎng fāng chén huāng zāi gāo táng   yín zhēn
jūn dēng gāo tái   zhān wàng yǐng chéng shù lóng fēi dēng jiǔ tiān   gōng mǎng yún
yuè xiàng kuī   jiāng bēn zhù yōu yóu fēng pèi jiān   lǎo
xiān huáng liú rén fēng   qiáo líng wàn shén jiāo lóng chán qióng bēi   jīn lēi zhǎng
cǎo huá   xīn dōng hán wéi pán shí chóng   qián kūn yǒng tóng
pái huái yǒng fēng   gēng yán zhù