邓循道父挽辞二首 其二

宋代 释德洪
一生纯德无遗恨,千字埋名有逸辞。墓隧嫩泉谁种玉,书斋子砚自生芝。 音容已作终天痛,岁月真成罔极悲。拥鼻功名知不免,空将泪眼看风枝。
shēng chún hèn   qiān mái míng yǒu suì nèn quán shuí zhǒng shū   zhāi zi yàn shēng zhī    
yīn róng zuò zhōng tiān tòng   suì yuè zhēn chéng wǎng bēi yōng gōng míng zhī miǎn kōng   jiāng lèi yǎn kàn fēng zhī