登薛仙峰寄自牧知己

宋代 王称
小年学剑术,颖脱神锋生。身娴韬略书,吐论吞从横。 傍搜百家言,复得夷鞅情。自顾万人豪,不惭一代英。 担簦赴神州,十上空无成。巍巍黄金台,邈哉阻天庭。 归来守故墟,索寞罗秋萤。作书谢知己,闭门绝浮荣。 悄悄林下居,一室有馀清。閒寻白社约,或作青山行。 傲吏期解冠,渔父同濯缨。纵酒竹林逸,寻仙松子盟。 匣中双宝器,弃置蛟龙鸣。偶兹凌丹梯,足下云霞升。 孤鸿天外出,白日波上明。九节菖蒲花,采掇延吾龄。 飘飖羽人居,蜕骨遗玄经。吸景若可弄,丹砂思一营。 惟君抱孤绝,襟怀洞春冰。相期苟有志,云鸿极冥冥。
xiǎo nián xué jiàn shù   yǐng tuō shén fēng shēng shēn xián tāo lüè shū   lùn tūn cóng héng
bàng sōu bǎi jiā yán   yāng qíng wàn rén háo   cán dài yīng
dān dēng shén zhōu   shí shàng kōng chéng wēi wēi huáng jīn tái   miǎo zāi tiān tíng
guī lái shǒu   suǒ luó qiū yíng zuò shū xiè zhī   mén jué róng
qiāo qiāo lín xià   shì yǒu qīng xián xún bái shè yuē   huò zuò qīng shān xíng
ào jiě guān   tóng zhuó yīng zòng jiǔ zhú lín   xún xiān sōng méng
xiá zhōng shuāng bǎo   zhì jiāo lóng míng ǒu líng dān   xià yún xiá shēng
hóng 鸿 tiān wài chū   bái shàng míng jiǔ jié chāng huā   cǎi duō yán líng
piāo yáo rén   tuì xuán jīng jǐng ruò nòng   dān shā yíng
wéi jūn bào jué   jīn huái 怀 dòng chūn bīng xiāng gǒu yǒu zhì   yún hóng 鸿 míng míng