登雪窦僧家

唐代 方干
登寺寻盘道,人烟远更微。石窗秋见海,山霭暮侵衣。 众木随僧老,高泉尽日飞。谁能厌轩冕,来此便忘机。
dēng xún pán dào   rén yān yuǎn gèng wēi shí chuāng qiū jiàn hǎi   shān ǎi qīn
zhòng suí sēng lǎo   gāo quán jìn fēi shuí néng yàn xuān miǎn   lái biàn 便 wàng