登西马坞

明代 王鏊
一上高山望五湖,云飞尽处是姑苏。人家隐隐烟中有,帆影依依天际无。 俯仰两间双短鬓,往来千古一蘧庐。仲淹自是多忧者,廊庙江湖恐未殊。
shàng gāo shān wàng   yún fēi jǐn chù shì rén jiā yǐn yǐn yān zhōng yǒu fān   yǐng tiān    
yǎng liǎng jiān shuāng duǎn bìn   wǎng lái qiān zhòng yān shì duō yōu zhě láng   miào jiāng kǒng wèi shū