登西林

元代 惟则
沈郁难自居,偶思散遐嘱。主丈登西林,断崖倚修竹。 崖上丛花开,飞禽自相逐。崖下清川流,水光泛嘉木。 四月风雨多,平野一时绿。长啸白日低,烟云起空谷。 俯视万化间,劳生亦何足。
shěn nán   ǒu sàn xiá zhǔ zhǔ zhàng dēng 西 lín   duàn xiū zhú
shàng cóng huā kāi   fēi qín xiāng zhú xià qīng chuān liú   shuǐ guāng fàn jiā
yuè fēng duō   píng shí 绿 cháng xiào bái   yān yún kōng
shì wàn huà jiān   láo shēng