登谢屐亭赠谢行之

宋代 叶绍翁
君家灵运有山癖,平生费却几两屐。 从人唤渠作山贼,内史风流定谁识。 西窗小憩足力疲,梦赋池塘春草诗。 只今屐朽诗不朽,五字句法谁人追。 天台览遍兴未已,天竺山前听流水。 秦人称帝鲁连耻,宁向苍苔留屐齿。 乙庵是渠几世孙,登山认得屐齿痕。 摩挲苔石坐良久,便欲老此岩之根。 吾侬劝渠且归去,请君更学遥遥祖。 遥遥之祖定阿谁,曾出东山作霖雨。 乙庵未省却问侬,莫是当年折屐翁?
jūn jiā líng yùn yǒu shān   píng shēng fèi què liǎng
cóng rén huàn zuò shān zéi   nèi shǐ fēng liú dìng shuí shí
西 chuāng xiǎo   mèng chí táng chūn cǎo shī
zhī jīn xiǔ shī xiǔ   shuí rén zhuī
tiān tāi lǎn biàn xīng wèi   tiān zhú shān qián tīng liú shuǐ
qín rén chēng lián chǐ   níng xiàng cāng tái liú chǐ 齿
ān shì shì sūn   dēng shān rèn de chǐ 齿 hén
tái shí zuò liáng jiǔ   biàn 便 lǎo yán zhī gēn
nóng quàn qiě guī   qǐng jūn gèng xué yáo yáo
yáo yáo zhī dìng ā shuí   céng chū dōng shān zuò lín
ān wèi shěng què wèn nóng   shì dāng nián shé wēng