登遐观亭

宋代 吴芾
城上辟新亭,似若规模小。 谁知此亭中,景胜冠江表。 湖山既回旋,烟云角缥缈。 万象森目前,不数花与草。 公余乘兴来,聊以散怀抱。 四时风物新,一一发天巧。 芳春柳色连,长夏荷花绕。 月明固已佳,雪积还更好。 凭栏认归舟,策杖送飞鸟。 适意岂在大,容膝自足了。 第我思故山,上章方告老。 指日是行人,颇恨来不早。
chéng shàng xīn tíng   ruò guī xiǎo
shéi zhī tíng zhōng   jǐng shèng guān jiāng biǎo
shān huí xuán   yān yún jiǎo piāo miǎo
wàn xiàng sēn qián   shù huā cǎo
gōng chéng xìng lái   liáo sàn huái 怀 bào
shí fēng xīn   tiān qiǎo
fāng chūn liǔ lián   cháng xià huā rào
yuè míng jiā   xuě hái gèng hǎo
píng lán rèn guī zhōu   zhàng sòng fēi niǎo
shì zài   róng le
shān   shàng zhāng fāng gào lǎo
zhǐ shì xíng rén   hèn lái zǎo