登五峰山顶

宋代 张度
苍龙作势从天来,近城忽尔围屏开。山回峰转缘城拱,清润直接庭阶苔。 神游东海山,飘渺蓬壶仙。淜湃不可到,此得登层巅。 陡然矗上三千丈,东西洞庭遥相向。跬步直欲叩天阙,金阙玉节云霞降。 上望清溟何所有,猎猎罡风刮耳吼。回首尘寰势若走,大笑蝇声城一斗。 广陵琴,渔阳鼓,金根赐,秘器腐。贵人名士皆黄土,沧桑有几时,蟪蛄苦不知。 今人笑昔后笑今,孰为智慧孰为痴。江山若此,胡为不归? 碧厓桃花落,画溪梅雪霏。日月如逝水,往者不可追。 宁作信陵醉,无为阮籍悲。江山若此,胡为不归?安能俯首戢翼闭樊笼,使我不得翀霄飞。
cāng lóng zuò shì cóng tiān lái   jìn chéng ěr wéi píng kāi shān huí fēng zhuǎn yuán chéng gǒng   qīng rùn zhí jiē tíng jiē tái
shén yóu dōng hǎi shān   piāo miǎo péng xiān péng pài dào   dēng céng diān
dǒu rán chù shàng sān qiān zhàng   dōng 西 dòng tíng yáo xiāng xiàng kuǐ zhí kòu tiān què   jīn què jié yún xiá jiàng
shàng wàng qīng míng suǒ yǒu   liè liè gāng fēng guā ěr hǒu huí shǒu chén huán shì ruò zǒu   xiào yíng shēng chéng dòu
guǎng 广 líng qín   yáng   jīn gēn   guì rén míng shì jiē huáng   cāng sāng yǒu shí   huì zhī
jīn rén xiào hòu xiào jīn   shú wèi zhì huì shú wèi chī jiāng shān ruò   wéi guī  
táo huā luò   huà méi xuě fēi yuè shì shuǐ   wǎng zhě zhuī
níng zuò xìn líng zuì   wéi ruǎn bēi jiāng shān ruò   wéi guī   ān néng shǒu fán lóng   shǐ 使 chōng xiāo fēi