登卧龙山写怀二十八韵

明代 刘基
暮春时雨余,原野皆秀色。 流云暧芳甸,惠风畅轻翼。 公馆倦低垂,崇冈缅登陟。 山川纠纷错,疆畎互纡直。 凄凉神禹穴,逼昚句践国。 玉简惣玄缄,铜牛启雄德。 霸气浩江河,王风散荆棘。 感今情轸郁,怀古心怆恻。 东溟尚波涛,中原未耕织。 无能事萧曹,妄意追契稷。 蹇产魂屡迁,逶迟足犹侧。 良辰复几何,白日忽中昃。 周流睨圆方,俯仰观动植。 有水必趋东,无星不拱北。 宗社固神灵,至尊实恭默。 殷土伐鬼方,尚期三年克。 苗顽负险阻,终竟膺窜殛。 天戈向无前,况乃诛鬼蜮。 窃闻海滨民,决眦疾狂慝。 荷殳思一奋,所惧官未识。 朝廷鉴往辙,中自诛贪愎。 主将敦书诗,志士愿尽力。 诸公总英俊,矫矫百夫特。 愚生谅疏拙,千虑冀一得。 农人奉壶浆,迟尔殄蟊贼。 采薇戒怀归,伐檀惭素食。 白云在青天,可望不可即。 浩歌《梁甫吟》,忧来凭胸臆。
chūn shí   yuán jiē xiù
liú yún ài fāng diàn   huì fēng chàng qīng
gōng guǎn juàn chuí   chóng gāng miǎn dēng zhì
shān chuān jiū fēn cuò   jiāng quǎn zhí
liáng shén xué   shèn jiàn guó
jiǎn zǒng xuán jiān   tóng niú xióng
hào jiāng   wáng fēng sàn jīng
gǎn jīn qíng zhěn   huái 怀 xīn chuàng
dōng míng shàng tāo   zhōng yuán wèi gēng zhī
néng shì xiāo cáo   wàng zhuī
jiǎn chǎn hún qiān   wēi chí yóu
liáng chén   bái zhōng
zhōu liú yuán fāng   yǎng guān dòng zhí
yǒu shuǐ dōng   xīng gǒng běi
zōng shè shén líng   zhì zūn shí gōng
yīn guǐ fāng   shàng sān nián
miáo wán xiǎn   zhōng jìng yīng cuàn
tiān xiàng qián   kuàng nǎi zhū guǐ
qiè wén hǎi bīn mín   jué kuáng
shū fèn   suǒ guān wèi shí
cháo tíng jiàn wǎng zhé   zhōng zhū tān
zhǔ jiàng dūn shū shī   zhì shì yuàn jìn
zhū gōng zǒng yīng jùn   jiǎo jiǎo bǎi
shēng liàng shū zhuō   qiān de
nóng rén fèng jiāng   chí ěr tiǎn máo zéi
cǎi wēi jiè huái 怀 guī   tán cán shí
bái yún zài qīng tiān   wàng
hào liáng yín 》,   yōu lái píng xiōng