登卧龙山

宋代 吴芾
岿然千古卧龙山,节物年来□旧观。 犹有楼台出天半,正令星斗逼人寒。 春风偶种花千树,夏日仍栽竹万竿。 自愧牧民无实□,漫留佳致后来看。
kuī 岿 rán qiān lóng shān   jié nián lái   jiù guān
yóu yǒu lóu tái chū tiān bàn   zhèng lìng xīng dǒu rén hán
chūn fēng ǒu zhòng huā qiān shù   xià réng zāi zhú wàn gān 竿
kuì mín shí     màn liú jiā zhì hòu lái kàn