登闻鼓诗

宋代 毛滂
九重赤涂高如天,四海黔首纷於蝝。 众屧望天若无路,区区有意常能宣。 乃知听卑四聪达,万里呻笑如邮传。 朝阳门外登闻鼓,鼓下章飞如急雨。 一声直堕勾陈中,谁言天门严九虎。 江南小吏无技能,鼓间餬口何云补。 仆饥马瘦晓徐行,官曹下马初无营。 解衣小睡须臾散,鼓亦十日无一声。 疑非官家设鼓意,细头号乃复知人情。 文昌相公眼如月,坐见万里分毫发。 苍生痛癢吾一身,与汝一家无楚越。 有求径投家丈人,鼓面蛛尘寄萧兀。 亦何道业冠皋夔,民得由之初不知。 平生胸中医国法,尽变黄馘为秀眉。 力进唐虞作元氯,酲醲病酒何劳治。 端知听讼破癥尔,洞见五藏聊决之。 造化升平唯一笔,弼成尧舜垂衣日。 墨客诗人慕响来,朱草嘉禾时一出。 登闻终日何所闻,但听清风颂声溢。 江南小吏未归山,乞与居山相似閒。 半饥终未免索米,饱饭亦复胜抱关。 鼓衡有声吏窃食,愧此无用毛发斑。
jiǔ zhòng chì gāo tiān   hǎi qián shǒu fēn yuán  
zhòng xiè wàng tiān ruò   yǒu cháng néng xuān  
nǎi zhī tīng bēi cōng   wàn shēn xiào yóu chuán  
zhāo yáng mén wài dēng wén   xià zhāng fēi  
shēng zhí duò gōu chén zhōng   shuí yán tiān mén yán jiǔ  
jiāng nán xiǎo néng   jiān kǒu yún  
shòu xiǎo xíng   guān cáo xià chū yíng  
jiě xiǎo shuì sàn   shí shēng  
fēi guān jiā shè   tóu hào nǎi zhī rén qíng  
wén chāng xiàng gōng yǎn yuè   zuò jiàn wàn fēn háo  
cāng shēng tòng yǎng shēn   jiā chǔ yuè  
yǒu qiú jìng tóu jiā zhàng rén   miàn zhū chén xiāo  
dào guān gāo kuí   mín yóu zhī chū zhī  
píng shēng xiōng zhōng guó   jǐn biàn huáng guó wèi xiù méi  
jìn táng zuò yuán   chéng nóng bìng jiǔ láo zhì  
duān zhī tīng sòng zhēng ěr   dòng jiàn zàng liáo jué zhī  
zào huà shēng píng wéi   chéng yáo shùn chuí  
shī rén xiǎng lái   zhū cǎo jiā shí chū  
dēng wén zhōng suǒ wén   dàn tīng qīng fēng sòng shēng  
jiāng nán xiǎo wèi guī shān   shān xiāng xián  
bàn zhōng wèi miǎn suǒ   bǎo fàn shèng bào guān  
héng yǒu shēng qiè shí   kuì yòng máo bān