登望云亭招友

唐代 朱庆馀
日日恐无云可望,不辞逐静望来频。 共知亭下眠云远,解到上头能几人。
kǒng yún wàng   zhú jìng wàng lái pín
gòng zhī tíng xià mián yún yuǎn   jiě dào shàng tou néng rén