登望宸阁

宋代 韩琦
危阁轻裘陟望宸,欲逃蒸暑若忧焚。清风自越兼金贵,真境都无数仞分。 归渚水禽明似雪,扰空沙燕闹如蚊。凭轩眷阙羁魂断,乱逐南飞送雨云。
wēi qīng qiú zhì wàng chén   táo zhēng shǔ ruò yōu fén qīng fēng yuè jiān jīn guì zhēn   jìng dōu shù rèn fēn    
guī zhǔ shuǐ qín míng xuě   rǎo kōng shā yàn nào wén píng xuān juàn quē hún duàn luàn   zhú nán fēi sòng yún