登天竺寺

唐代 綦毋潜
郡有化城最,西穷叠嶂深。松门当涧口,石路在峰心。 幽见夕阳霁,高逢暮雨阴。佛身瞻绀发,宝地践黄金。 云向竹谿尽,月从花洞临。因物成真悟,遗世在兹岑。
jùn yǒu huà chéng zuì   西 qióng dié zhàng shēn sōng mén dāng jiàn kǒu   shí zài fēng xīn
yōu jiàn yáng   gāo féng yīn shēn zhān gàn   bǎo jiàn huáng jīn
yún xiàng zhú 谿 jǐn   yuè cóng huā dòng lín yīn chéng zhēn   shì zài cén