登天马山绝顶 其二

明代 邢昉
翠微接云气,孤塔标云根。仰观有突兀,始失中峰尊。 亦有老子宫,寂寞清净源。夙驾此山麓,道经平原村。 斯人虽千载,江海存丘樊。何况盼睐间,芳草盈衡门。 独鹤下烟际,清音哀心魂。
cuì wēi jiē yún   biāo yún gēn yǎng guān yǒu   shǐ shī zhōng fēng zūn
yǒu lǎo gōng   qīng jìng yuán jià shān   dào jīng píng yuán cūn
rén suī qiān zǎi   jiāng hǎi cún qiū fán kuàng pàn lài jiān   fāng cǎo yíng héng mén
xià yān   qīng yīn āi xīn hún