登天峰

明代 庞一德
为揽西樵胜,天峰俯仰间。流泉分洞府,境界出尘寰。 谷口多松桂,幽人时往还。散怀殊可适,心与白云闲。
wèi lǎn 西 qiáo shèng   tiān fēng yǎng jiān liú quán fēn dòng   jìng jiè chū chén huán
kǒu duō sōng guì   yōu rén shí wǎng huán sàn huái 怀 shū shì   xīn bái yún xián