登台遇雨避於山亭晚霁乃归

宋代 陆游
溽暑不堪蜗舍陋,瘦藤扶我上危台。 搏禽俊鹘横空去,卷雨狂风掠野来。 壮观深知化工妙,幽寻却蹋夕阳回。 悠然有喜君知否?屐齿留痕遍绿苔。
shǔ kān shè lòu   shòu téng shàng wēi tái  
qín jùn héng kōng   juǎn kuáng fēng lüè lái  
zhuàng guān shēn zhī huà gōng miào   yōu xún què yáng huí  
yōu rán yǒu jūn zhī fǒu   chǐ 齿 liú hén biàn 绿 tái