登太平塔

宋代 陆游
我从平地来,忽寄百尺巅。 眼力与脚力,初不减少年。 渐高山愈出,杳杳浮云烟。 举手扪参旗,日月磨螘旋。 天风忽吹衣,便欲从此僊。 且复下梯去,著书未终篇。
cóng píng lái   bǎi chǐ diān  
yǎn jiǎo   chū jiǎn shào nián  
jiàn gāo shān chū   yǎo yǎo yún yān  
shǒu mén shēn   yuè xuán  
tiān fēng chuī   biàn 便 cóng xiān  
qiě xià   zhù shū wèi zhōng piān