登太华山·南峰

清代 颜光敏
侵晨望南峰,岧峣更天半。仰凌变寒温,俯视殊昏旦。 平冈始徐立,亭亭步鹤鹳。游尘失秦陇,微缕求沔汉。 乱山互纠结,豁然四奔窜。欹倾如海涛,泱漭天为岸。 驱马过华阴,岂谓穷壮观。徘徊俯青池,濯缨复三叹。
qīn chén wàng nán fēng   tiáo yáo gèng tiān bàn yǎng líng biàn hán wēn   shì shū hūn dàn
píng gāng shǐ   tíng tíng guàn yóu chén shī qín lǒng   wēi qiú miǎn hàn
luàn shān jiū jié   huò rán bēn cuàn qīng hǎi tāo   yāng mǎng tiān wèi àn
guò huá yīn   wèi qióng zhuàng guān pái huái qīng chí   zhuó yīng sān tàn