登太华山·犁沟

清代 颜光敏
犁沟划绝壁,直上无回藏。熊经复鱼贯,谁得相扶将。 危柯袅撑拄,修绠垂毫芒。仰睇愁瞑眩,况乃穷八荒。 昔梦逐化人,灵境空徬徨。退身渺无地,懦夫亦时强。 高林绝鸟雀,万壑闻笙簧。便合此中住,弥年承玉浆。
gōu huà jué   zhí shàng huí cáng xióng jīng guàn   shuí xiāng jiāng
wēi niǎo chēng zhǔ   xiū gěng chuí háo máng yǎng chóu míng xuàn   kuàng nǎi qióng huāng
mèng zhú huà rén   líng jìng kōng páng huáng tuì 退 shēn miǎo   nuò shí qiáng
gāo lín jué niǎo què   wàn wén shēng huáng biàn 便 zhōng zhù   nián chéng jiāng