登太华山·苍龙岭

清代 颜光敏
纡回下平坡,削成当左冲。青霄岚彩灭,蜿蟺垂苍龙。 修鳞剥石藓,高脊突剑锋。神物倏幻化,雷雨愁相从。 玉京多栏楯,琪树无春冬。咫尺不可接,劳心益忡忡。 危巢见炊烟,下界闻夕钟。相携戒前路,日暮崖霜浓。
huí xià píng   xuē chéng dāng zuǒ chōng qīng xiāo lán cǎi miè   wān dàn chuí cāng lóng
xiū lín shí xiǎn   gāo jiàn fēng shén shū huàn huà   léi chóu xiāng cóng
jīng duō lán shǔn   shù chūn dōng zhǐ chǐ jiē   láo xīn chōng chōng
wēi cháo jiàn chuī yān   xià jiè wén zhōng xiāng xié jiè qián   shuāng nóng