登太华山·擦耳崖

清代 颜光敏
振衣更南登,诡状乃非一。蚁行缘危栈,逡巡皆股栗。 侧身常甐耳,茹趾妨齧膝。吹径乾松花,滴空熟崖蜜。 萧摵无人踪,坐惜幽芳失。昔闻避世乱,鸡犬喧云日。 劫火烧咸秦,遥慨人代毕。遗灶尚可寻,终当置蓬室。
zhèn gèng nán dēng   guǐ zhuàng nǎi fēi xíng yuán wēi zhàn qūn   xún jiē    
shēn cháng lìn ěr   zhǐ fáng niè chuī jìng qián sōng huā   kōng shú    
xiāo shè rén zōng   zuò yōu fāng shī wén shì luàn   quǎn xuān yún    
jié huǒ shāo xián qín   yáo kǎi rén dài zào shàng xún zhōng   dāng zhì péng shì