登太白楼

宋代 王恕
翠螺山前江水清,采石矶上山烟横。王孙一去无消息,万古江山空复情。 忆昔星精初破梦,天上神官亲抱送。暂令金宿歇光芒,要使人间识麟凤。 一朝名字闻金阙,狂歌痛饮君王侧。题诗不识高将军,一曲清平留不得。 浔阳白日风翻波,夜郎宵雨瘴烟过。到处天涯感流落,逢场啸傲从讥诃。 归来偶过青山趾,牛渚茫茫月如水。两浆船头著锦袍,醉吟百尺沧波里。 船在江心月在天,江妃月姊斗婵娟。翻身一跃骑鲸去,长庚炯炯光依然。 至今明月清风夜,疑有笙鹤来山巅。
cuì luó shān qián jiāng shuǐ qīng   cǎi shí shàng shān yān héng wáng sūn xiāo xi   wàn jiāng shān kōng qíng
xīng jīng chū mèng   tiān shàng shén guān qīn bào sòng zàn lìng jīn 宿 xiē guāng máng   yào shǐ 使 rén jiān shí lín fèng
zhāo míng zi wén jīn què   kuáng tòng yǐn jūn wáng shī shí gāo jiāng jūn   qīng píng liú
xún yáng bái fēng fān   láng xiāo zhàng yān guò dào chù tiān gǎn liú luò   féng chǎng xiào ào cóng
guī lái ǒu guò qīng shān zhǐ   niú zhǔ máng máng yuè shuǐ liǎng jiāng chuán tóu zhù jǐn páo   zuì yín bǎi chǐ cāng
chuán zài jiāng xīn yuè zài tiān   jiāng fēi yuè dòu chán juān fān shēn yuè jīng   cháng gēng jiǒng jiǒng guāng rán
zhì jīn míng yuè qīng fēng   yǒu shēng lái shān diān