登塔二首 其一
古塔层城畔,秋毫万里看。登高携赋客,落日眺长安。
天地悬相抱,江山郁自盘。谁能绝顶上,不避北风寒。
gǔ
古
tǎ
塔
céng
层
chéng
城
pàn
畔
,
qiū
秋
háo
毫
wàn
万
lǐ
里
kàn
看
dēng
。
gāo
登
xié
高
fù
携
kè
赋
luò
客
,
rì
落
tiào
日
cháng
眺
ān
长
安
。
tiān
天
dì
地
xuán
悬
xiāng
相
bào
抱
,
jiāng
江
shān
山
yù
郁
zì
自
pán
盘
shuí
。
néng
谁
jué
能
dǐng
绝
shàng
顶
bù
上
,
bì
不
běi
避
fēng
北
hán
风
寒
。