登宿云台

宋代 王称
一径缘萝到上方,宿云台阁树苍苍。凭虚目送秋鸿远,向夕窗涵海雨凉。 童子见人能下拜,老僧出定自焚香。近来性癖耽禅悦,长向空门礼法王。
jìng yuán luó dào shàng fāng   宿 yún tái shù cāng cāng píng sòng qiū hóng 鸿 yuǎn   xiàng chuāng hán hǎi liáng
tóng jiàn rén néng xià bài   lǎo sēng chū dìng fén xiāng jìn lái xìng dān chán yuè   zhǎng xiàng kōng mén wáng