登殊亭作

唐代 元结
时节方大暑,试来登殊亭。凭轩未及息,忽若秋气生。 主人既多闲,有酒共我倾。坐中不相异,岂恨醉与醒。 漫歌无人听,浪语无人惊。时复一回望,心目出四溟。 谁能守缨佩,日与灾患并。请君诵此意,令彼惑者听。
shí jié fāng shǔ   shì lái dēng shū tíng píng xuān wèi   ruò qiū shēng
zhǔ rén duō xián   yǒu jiǔ gòng qīng zuò zhōng xiāng   hèn zuì xǐng
màn rén tīng   làng rén jīng shí huí wàng   xīn chū míng
shuí néng shǒu yīng pèi   zāi huàn bìng qǐng jūn sòng   lìng huò zhě tīng