登石伞峰

唐代 王承邺
作镇得良牧,抚戎惭匪仁。每观龚黄化,煦物如阳春。 政简似多暇,游从邀众宾。鸣驺镜水畔,舍棹耶溪津。 偶兹逢胜境,顿觉离嚣尘。丞相筑室在,季方结庐新。 登临经绝顶,瞩眺怡心神。金章照玉伞,龙节陵松鳞。 笙歌入中流,声角闻城闉。更吟琼瑶篇,愿言书诸绅。
zuò zhèn liáng   róng cán fěi rén měi guān gōng huáng huà   yáng chūn
zhèng jiǎn shì duō xiá   yóu cóng yāo zhòng bīn míng zōu jìng shuǐ pàn   shě zhào jīn
ǒu féng shèng jìng   dùn jué xiāo chén chéng xiàng zhù shì zài   fāng jié xīn
dēng lín jīng jué dǐng   zhǔ tiào xīn shén jīn zhāng zhào sǎn   lóng jié líng sōng lín
shēng zhōng liú   shēng jiǎo wén chéng yīn gèng yín qióng yáo piān   yuàn yán shū zhū shēn