登师利寺文殊阁

宋代 宋祁
宝梯斜级上盘空。千里亭皋一眺穷。 翠柰自生经苑地,萎花时堕佛天风。 桥横颍岸淙幽碧,日下嵩云插倒红。 暂涤六尘凭槛久,可嗟归御太匆匆。
bǎo xié shàng pán kōng qiān tíng gāo tiào qióng    
cuì nài shēng jīng yuàn   wēi huā shí duò tiān fēng  
qiáo héng yǐng àn cóng yōu   xià sōng yún chā dào hóng  
zàn liù chén píng kǎn jiǔ   jiē guī tài cōng cōng