登摄山最高峰

明代 张琦
初疑天际峰,鸟飞不可度。石磴几盘旋,忽到绝顶处。 渐觉远村低,微茫隐烟树。长江拍云来,欲挟众山去。 上方犹夕阳,干林黯将暮。立久薄寒生,客衣湿云雾。 我生幸何如,得投灵境住。心静闻天香,超然发深悟。
chū tiān fēng   niǎo fēi shí dèng pán xuán   dào jué dǐng chù
jiàn jué yuǎn cūn   wēi máng yǐn yān shù cháng jiāng pāi yún lái   xié zhòng shān
shàng fāng yóu yáng   gàn lín àn jiāng jiǔ báo hán shēng   shī 湿 yún
shēng xìng   tóu líng jìng zhù xīn jìng wén tiān xiāng   chāo rán shēn