登绳金塔望庐山

明代 杨基
过鲁必谒岱,入洛须望嵩。 嗟余夜半入彭蠡,月黑不见香炉峰。 明登望湖亭,雨气何空蒙。 山僧指点笑五老,正在烟云中。 今朝蹑层梯,高标揭晴空。 匡庐远出百里外,紫翠映带春霞红。 虽云仿佛见颜色,已觉浩荡开心胸。 在山看青山,佳处未尽逢。 不如迥立万仞表,一日览尽千玲珑。 何当生羽翰,两腋乘天风。 不论雨雪与晴霁,回翔下上饱玩八面青芙蓉。
guò dài   luò wàng sōng
jiē bàn péng   yuè hēi jiàn xiāng fēng
míng dēng wàng tíng   kōng méng
shān sēng zhǐ diǎn xiào lǎo   zhèng zài yān yún zhōng
jīn zhāo niè céng   gāo biāo jiē qíng kōng
kuāng yuǎn chū bǎi wài   cuì yìng dài chūn xiá hóng
suī yún fǎng 仿 jiàn yán   jué hào dàng kāi xīn xiōng
zài shān kàn qīng shān   jiā chǔ wèi jǐn féng
jiǒng wàn rèn biǎo   lǎn jǐn qiān líng lóng
dāng shēng hàn   liǎng chéng tiān fēng
lùn xuě qíng   huí xiáng xià shàng bǎo wán miàn qīng róng