登少陵原,望秦中诸川,太原王至德妙用

唐代 吕温
少陵最高处,旷望极秋空。君山喷清源,脉散秦川中。 荷锸自成雨,由来非鬼工。如何盛明代,委弃伤豳风。 泾灞徒络绎,漆沮虚会同。东流滔滔去,沃野飞秋蓬。 大禹平水土,吾人得其宗。发机回地势,运思与天通。 早欲献奇策,丰财叙西戎。岂知年三十,未识大明宫。
shǎo líng zuì gāo chù   kuàng wàng qiū kōng jūn shān pēn qīng yuán   mài sàn qín chuān zhōng
chā chéng   yóu lái fēi guǐ gōng shèng míng dài   wěi shāng bīn fēng
jīng luò   huì tóng dōng liú tāo tāo   fēi qiū péng
píng shuǐ   rén zōng huí shì   yùn tiān tōng
zǎo xiàn   fēng cái 西 róng zhī nián sān shí   wèi shí míng gōng