登山西望有怀季长

宋代 陆游
行年垂九十,举世少辈行。 敢言分非病,要是老益壮。 平时嬾书疏,有答未始倡。 张卿独所敬,夙昔推直谅。 迹虽隔吴蜀,相忆每惨怆。 使者交道中,万里问亡恙。 忽焉奉赴告,斯文岂将丧?腰经不抚棺,执绋不会葬,送子岷山下,想见车百两,我徒哭寝门,泪尽气塞吭。 年虽不耄期,仕谁不将相?神明司祸福,于职岂亦旷。 霜风九月初,凭高极西望,江原在何许,安得铲叠嶂?
xíng nián chuí jiǔ shí   shì shǎo bèi xíng  
gǎn yán fēn fēi bìng   yào shì lǎo zhuàng  
píng shí lǎn shū shū   yǒu wèi shǐ chàng  
zhāng qīng suǒ jìng   tuī zhí liàng  
suī shǔ   xiāng měi cǎn chuàng  
shǐ 使 zhě jiāo dào zhōng   wàn wèn wáng yàng  
yān fèng gào   wén jiāng sàng   yāo jīng guān   zhí huì zàng   sòng zi mín shān xià   xiǎng jiàn chē bǎi liǎng   qǐn mén   lèi jìn sāi kēng  
nián suī mào   shì shuí jiàng xiàng   shén míng huò   zhí kuàng  
shuāng fēng jiǔ yuè chū   píng gāo 西 wàng   jiāng yuán zài   ān chǎn dié zhàng