登山寺

唐代 杜荀鹤
山半一山寺,野人秋日登。就中偏爱石,独上最高层。 有果猿攀树,无斋鸽看僧。儒门自多事,来此复何能。
shān bàn shān   rén qiū dēng jiù zhōng piān ài shí   shàng zuì gāo céng
yǒu guǒ yuán pān shù   zhāi kàn sēng mén duō shì   lái néng