登上方峰

明代 李寄
独游如瞽者,山径贸贸去。歧路耸两肩,苍茫左右顾。 小心问路人,应答音龃龉。途遇香客李,暗空耀一炬。 导我选胜行,泉石历历数。既过莎萝坪,上方峰蓦竖。 定议先往游,少憩整部伍。选锋望峰进,少年兢起距。 笑我谢懦足,余勇吾贾汝。巉崖实面迎,侧石如相拒。 虽有铁绠垂,仰视退几步。如士初从军,即与巨敌遇。 未尝习刺击,安得不悚惧。前者既跻攀,腾身余自鼓。 手足先后移,一失不复取。闻昔万历初,锁断堕几许。 四十有八人,于此跌成腐。倚壁为长叹,游兴宁少沮。 吴秦三千里,容易到此土。肯效羊公鹤,当场不复舞。 志一则气从,斯须过险阻。岩花纷缀邑,实立见松树。 鸟道出没盘,石洞云霞伫。徙倚望同游,便捷如猱鼠。 回头招我上,绵力分外努。十里跻峰巅,倒地伸两股。 喘定舒望眼,颓阳促去侣。纷纷缘崖下,寥廓湛天宇。 峰色泥孤客,高寒难久住。踉跄逐残照,峥嵘踏旧路。 徒惊上下劳,不见登临趣。恍惚梦中游,醒不知其处。
yóu zhě   shān jìng mào mào sǒng liǎng jiān   cāng máng zuǒ yòu
xiǎo xīn wèn rén   yìng yīn xiāng   àn kōng yào 耀
dǎo xuǎn shèng xíng   quán shí shǔ guò shā luó píng   shàng fāng fēng shù
dìng xiān wǎng yóu   shǎo zhěng xuǎn fēng wàng fēng jìn   shào nián jīng
xiào xiè nuò   yǒng jiǎ chán shí miàn yíng   shí xiāng
suī yǒu tiě gěng chuí   yǎng shì tuì 退 shì chū cóng jūn  
wèi cháng   ān sǒng qián zhě pān   téng shēn
shǒu xiān hòu   shī wén wàn chū   suǒ duàn duò
shí yǒu rén   diē chéng wèi cháng tàn   yóu xìng níng shǎo
qín sān qiān   róng dào kěn xiào yáng gōng   dāng chǎng
zhì cóng   guò xiǎn yán huā fēn zhuì   shí jiàn sōng shù
niǎo dào chū pán   shí dòng yún xiá zhù wàng tóng yóu   biàn 便 jié náo shǔ
huí tóu zhāo shàng   mián fèn wài shí fēng diān   dǎo shēn liǎng
chuǎn dìng shū wàng yǎn   tuí yáng fēn fēn yuán xià   liáo kuò zhàn tiān
fēng   gāo hán nán jiǔ zhù liàng qiàng zhú cán zhào   zhēng róng jiù
jīng shàng xià láo   jiàn dēng lín huǎng mèng zhōng yóu   xǐng zhī chù