登山

宋代 方岳
物华无处不东风,只恐东风笑此翁。 双鬓不随春草绿,一尊聊借老颜红。 棋声未急雨声急,眼力无穷脚力穷。 穿径本为行散计,却将篮笋上空蒙。
huá chǔ dōng fēng   zhǐ kǒng dōng fēng xiào wēng  
shuāng bìn suí chūn cǎo 绿   zūn liáo jiè lǎo yán hóng  
shēng wèi shēng   yǎn qióng jiǎo qióng  
chuān 穿 jìng běn wéi xíng sàn   què jiāng lán sǔn shàng kōng méng